Cuốc xích lô 5 phút giá 2.9 triệu đồng: Lỗi tại cái nghèo?

Thứ Năm, 08.08.2019, 16:17

Xin đừng đổ lỗi cho cái nghèo, vì túng thiếu nên người ta như thế, mà nó xuất phát từ chính những mặt trái của các vấn đề xã hội đang tồn tại trong đời sống của người Việt chúng ta bấy lâu nay, trong đó có sự tham lam, ích kỷ, chộp giật… mà chúng ta phải thẳng thắn nhìn nhận để sửa đổi.

Câu chuyện về cụ Oki – 83 tuổi (du khách người Nhật) bị người đạp xích lô “chém” 2,9 triệu đồng ở TP Hồ Chí Minh đang lan truyền khá nhanh trên mạng xã hội. Dù sau đó người đạp xích lô bị bắt và có lá thư xin lỗi, nhưng để lại phía sau một thực tế đáng buồn là vấn nạn chặt chém trong ngành du lịch vẫn nhức nhối.

Cụ Oki – 83 tuổi (người Nhật) thăm người thân ở TP Hồ Chí Minh bị người đạp xích lô “chém” 2,9 triệu đồng gây sóng dư luận những ngày qua

Điệp khúc “chặt chém”!

Như báo chí đưa tin, cụ Oki đến Việt Nam thăm con trai út đang sinh sống và làm việc tại đây, sẵn tiện đi du lịch.

Khoảng 6 giờ sáng ngày 3/8, khi vừa ra khỏi khách sạn trên đường Tôn Đức Thắng để tản bộ thì cụ bị một người đàn ông đạp xích lô tới chèo kéo bằng tiếng Anh bồi. Một lúc sau, đến gần chợ Bến Thành, cụ gật đầu đồng ý cho anh ta chở về khách sạn.

Cuốc xích lô chỉ khoảng 5 phút đồng hồ đi từ chợ Bến Thành về khách sạn Liberty Central Saigon Riverside (đường Tôn Đức Thắng, P.Bến Nghé, Q.1), nhưng người đạp xích lô đã “chặt” của cụ Oki 2,9 triệu đồng.

Sau khi có sự lên tiếng của cộng đồng mạng, chính quyền đã vào cuộc, tìm ra người đạp xích lô có hành vi không thể chấp nhận này là ông Phạm Văn Dũng (49 tuổi, ngụ Q.4, TP Hồ Chí Minh) và đã ra quyết định tạm giữ hình sự đối với ông Dũng để điều tra về hành vi “Cướp giật tài sản”.

Đây không chỉ là “câu chuyện đầu tiên” về cái gọi là chặt chém khách du lịch, mà từ lâu, những thói lừa đảo, ép giá, chặt chém khách nước ngoài, thậm chí là khách trong nước không còn là chuyện lạ đối với một số bộ phận những người bán hàng tại những điểm du lịch, diễn ra hầu hết ở các địa phương.

Hẳn chúng ta còn nhớ chuyện một vị khách nước ngoài khi đến thăm Hà Nội đã bị lừa phải mua một túi bánh rán nhỏ với giá 700.000 đồng. Hoặc, có người đàn ông Hàn Quốc choáng vì đi chuyến xe bus 600.000 đồng thay vì 5.000 hay 7.000 đồng trong ngày đầu tới Hà Nội. Rồi, đĩa trứng xào 500.000 đồng, bát cháo giá 400.000 đồng ở Nha Trang chẳng hạn..v..v.

Có thể nói, tại TP Hồ Chí Minh, Hà Nội hay tại các tỉnh thành phố khác trong cả nước vẫn còn rất nhiều gương người tốt việc tốt trong kinh doanh thương mại du lịch và dịch vụ, nhưng vẫn còn còn tồn tại không ít những “con sâu làm rầu nồi canh” cần phải được “gắp bỏ”.

Lỗi tại “cái nghèo”?

Trong khi dư luận còn chưa hết xấu hổ bởi hành động “chặt chém” của người lái xích lô thì phản ứng đáng kính của cụ ông Nhật Bản khi nhận hết phần lỗi về mình và cho rằng do mình không hỏi giá trước khi lên xe nên đã gây ra cớ sự này lại khiến chúng ta thêm một lần xấu hổ, phải suy nghĩ.

Từ đầu đến cuối, ông cụ đều nhận lỗi về mình. Đặc biệt, khi biết gia cảnh người xích lô đó cũng không khá giả, ông cụ hoàn toàn không muốn đòi lại số tiền mình bị cướp đi. “Lỗi tại tôi, là do tôi không hỏi giá trước”. – dù là nạn nhân của vụ “chặt chém” nhưng ông cụ vẫn nhận lỗi.

Văn hóa xin lỗi thể đức tính khiêm tốn của con người. Mà khiêm tốn là đức tính được đánh giá rất cao ở Nhật Bản. Việc xin lỗi chưa hẳn là việc nhận mình sai mà có khi nó thể hiện thái độ tích cực, cầu tiến, có ý thức trách nhiệm. Dù có lý do như thế nào đi nữa thì ban đầu họ vẫn nhận lỗi về mình.

Nhân đây, hẳn ai đó sẽ liên tưởng đến một tính xấu của người Việt đó là thói quen đổ lỗi. Với bản tính của mình, khi có bất cứ sự vụ nào xảy ra, người Việt thường không có can đảm nhận trách nhiệm, không dám thừa nhận sự thật, mà cứ quanh co đổ lỗi trước đã, bao giờ cùng đường, không lối thoát mới chịu thua.

Thậm chí, có người còn dẫn giải ra hàng tá trường hợp câu “đổ lỗi” vô lý đến nực cười của nhiều người Việt như: Đường sá làm hỏng, cầu cống vừa khánh thành đổ sụp thì đổ tại trời mưa. Sàm sỡ, quấy rối phụ nữ thì đổ tại “vấp chân nên té vồ vào người”. Chỉ đạo sai gây dậy sóng dư luận thì đổ tại lỗi đánh máy. Vào nhà nghỉ với vợ người khác thì đổ tại sốt rét nên phải tụt quần áo ra sưởi ấm cho nhau..v..v.

Trở lại với vấn đề, nói thẳng ra, chuyện chặt chém du khách của người làm nghề đạp xích lô kia nó chỉ là biểu hiện của một trong số nhiều thói xấu của người làm dịch vụ, kinh doanh ở các điểm du lịch. Từ sự vô trách nhiệm của cả cấp quản lý và người dân với tư cách là người làm dịch vụ…đến điệp khúc “chặt chém” đã thành vấn nạn. Rồi môi trường ô nhiếm, chất lượng dịch vụ kém giá cao..v..v.

Đấy, toàn những lý do “muôn năm cũ”, nhưng bao nhiêu năm ngành du lịch Việt Nam vẫn chẳng thể thay đổi được bao nhiêu. Tất cả tạo lên một khung cảnh nhếch nhác, khó chịu nhất định cho ngành “công nghiệp không khói”.

Chính những điều đó khiến cho du lịch tại Việt Nam đang chứng kiến những sự mất thu hút nặng nề, nên đang có hiện tượng “chảy máu du lịch”. Tức là, đang có tình trạng người dân dần từ bỏ du lịch trong nước, để chuyển sang du lịch quốc tế. Đó là chưa kể đến thực trạng nhức nhối của cái gọi là “tour 0 đồng” thời gian qua. Nó không chỉ gây nhiễu loạn thị trường du lịch mà còn ảnh hưởng đến vấn đề an ninh quốc phòng.

Xin đừng đổ lỗi cho cái nghèo, vì túng thiếu nên người ta như thế, mà nó xuất phát từ chính những mặt trái của các vấn đề xã hội đang tồn tại trong đời sống của người Việt chúng ta bấy lâu nay, trong đó có sự tham lam, ích kỷ, chộp giật… mà chúng ta phải thẳng thắn nhìn nhận để sửa đổi để làm cho môi trường du lịch trở nên trong lành hơn.

Trong khi việc xây dựng thương hiệu cho các cá nhân tổ chức doanh nghiệp kinh doanh thương mại du lịch và dịch vụ sẽ rất kỳ công, có thể phải 5-10 năm mới tạo dựng được thương hiệu của mình, thì chỉ một sự việc xấu sẽ làm mất niềm tin của khách thì công sức của chúng ta phấn đấu nhiều năm bị sứt mẻ một cách nhanh chóng.

“Cuốc xích lô 5 phút giá 2.9 triệu đồng” có phần làm dư luận nguôi ngoai khi chủ nhân đã nhận lỗi và kèm theo một bức thư xin lỗi. Nhưng suy cho cùng, những điều tương tự như thế vẫn làm ảnh hưởng không nhỏ đến hình ảnh đất nước, con người Việt Nam nói chung và địa phương có thế mạnh du lịch nói riêng, gây tâm lý lo lắng và cảm giác không an toàn cho du khách.

Những du khách nước ngoài khi đến Việt Nam, hẳn họ đã được nghe những điều tốt đẹp về đất nước mình, vậy thì hãy làm thế nào để cho họ có được sự nguyên vẹn của điều tốt đẹp đó. Với du khách nội cũng thế, người ta có yêu quê hương đất nước thì mới dành thời gian và chi phí để khám phá hết mọi miền tổ quốc, vậy thì hãy làm thế nào đó để nhân thêm tình yêu đất nước trong mỗi con người Việt.